NHẬT KÝ CỦA MẸ

Bao ngày mẹ ngóng... Bao ngày bà bầu trông... Bao ngày Mẹ mong con kính chào đời...Ấp trong đáy lòng có chăng tiếng cười cợt của một hài nhi đang béo dần?Mẹ hốt nhiên tỉnh giấc và bà bầu nhìn thấy hình hài nhỏ tuổi bé như thiên thần,Tiếng bé khóc oà, mắt người mẹ lệ nhoà, cảm ơn vì bé đến bên Mẹ...Này nhỏ yêu ơi, con biết không? người mẹ yêu con, yêu nhỏ nhất đời!Ngắm bé ngoan bên trong nôi, đôi mắt xoe tròn, ôi bé bỏng cưng!Nhìn thân phụ con, thân phụ đang cực kỳ vui, giọt nước mắt lăn bên trên khoé môi,Con hãy quan sát kìa, phụ vương đang khóc bởi vì con...Một ngày tỉnh giấc, rồi bà mẹ chợt nghe, dềnh dang về bé nói câu:"Mẹ ơi!"Chiếc môi bé bé dại thốt lên bất ngờ, khiến tim chị em vui như vỡ lẽ oà...Đây là mặt đất, đấy là trời cao, đây là nơi đã sinh ra con,Bước chân bé nhỏ tuổi bước đi theo Cha, vệt chân trước tiên trên con đường đời...Này con yêu ơi, con biết không? bà bầu yêu con, yêu bé biết bao!Hãy cứ đi, người mẹ bên con, dõi theo con từng bước một chân...Ngày mai sau khoản thời gian con phệ con, đường đời không giống như con ước mơ,Hãy đứng dậy và vững vàng bước trên phố xa...Ngày đầu mang lại lớp, người mẹ cùng con đi, ngập xong con bước sau sườn lưng Mẹ,Tiếng ve cuối hè, hát vang đón chào, ánh phương diện trời soi bé đến trường...Ngày ngày cho lớp, dần dần con quen, bạn bè, Thầy Cô thương yêu con,Bé con của bà mẹ vẫn luôn luôn chăm ngoan, làm cho Mẹ vui mãi vào lòng...Này con yêu ơi, bé biết không? chị em yêu con, yêu bé rất nhiều!Những khuya ôn bài, bé thức, xót xa tim bà bầu biết bao!Từng kỳ thi nối tiếp nhau, tuổi thơ bé trôi qua vô cùng mau,Ước chi nhỏ Mẹ mai sau sẽ thành công...Một ngày người mẹ thấy bé cười vu vơ, nụ hồng nhỏ giấu trong ngăn bàn,Lá thư viết vội, mang tên rất lạ, dĩ nhiên là người con thương khôn cùng nhiều!Một ngày người mẹ thấy con ảm đạm vu vơ, cánh hồng vẫn ngơi nghỉ trong ngăn bàn,Lá đâu sẽ vàng, hoa đâu sẽ tàn, cớ sao nhìn con úa thu sang?Này con yêu ơi, con biết không? bà mẹ yêu con, yêu nhỏ rất nhiều!Những lưu niệm lần đầu yêu, xuyên suốt một đời đâu dễ dàng quên...Vầng trăng kia vẫn sưởi nóng con, với sau cơn mưa, nắng đang trong,Sẽ tất cả một tình nhân con hơn người mẹ yêu...Một ngày con lớn, một ngày bé khôn, một ngày nhỏ phải đi xa Mẹ,Bước chân vững vàng, trở ngại chẳng màng, biển lớn rộng trời cao bé vẫy vùng,Một ngày bất chợt nắng, một ngày bỗng dưng mưa, lòng bà mẹ chợt nhớ bé vô bờ,Nhớ sao dáng vẻ hình, lưu giữ sao nụ cười, nhớ con từng giây phút cuộc đời...Này con yêu ơi, bé biết không? mẹ yêu con, yêu bé nhất đời!Ở nơi phương trời xa xôi, hãy yên ổn tâm, chị em vẫn vui!Từng chiếc thư ôm bao ghi nhớ thương, mẹ nhờ mây với trao đến con,Chúc con yêu được hạnh phúc, mãi bình an...Bao ngày mẹ ngóng, bao ngày bà bầu trông, bao ngày Mẹ ước ao con con quay về,Ấp trong cơn mơ nhớ bao tháng ngày nhỏ nhắn con hồn nhiên mặt dáng Mẹ,Mẹ bỗng dưng tỉnh giấc, và mẹ nhìn thấy, con người mẹ vẫn bé xíu như thiên thần,Thấy con khóc oà, mắt bà bầu lệ nhoà, cảm ơn vì con đến mặt Mẹ...