SỰ THẬT VỀ MA CÀ RỒNG

Lời đồn: Dơi quỷ không thấy được gì, nhưng cất cánh lượn nhanh lẹ và khôn cùng khát máu. Là đồng lũ của ma cà rồng. Loài ác quỷ. Rất đáng sợ. Không người nào muốn nghe nói gì về chúng.

Bạn đang xem: Sự thật về ma cà rồng


Thực tế: Sự lo sợ vô căn cứ. Các bạn sẽ yêu đa số chú dơi quỷ và cách sống vi diệu của chúng, đặc biệt là về sự quan tiền tâm, dường nhịn thực đơn máu mang đến đồng loại của loài hễ vật quan trọng đặc biệt này.


Dơi quỷ giúp bọn họ biết không hề ít điều. Giữa những thứ đó là quả đât "sanguinivore" - quả đât của phần lớn loài động vật hoang dã có xương sống sống thọ được phụ thuộc việc siêng hút máu kẻ khác.


Có tương đối nhiều loài động vật hoang dã không xương sống siêng hút máu, như muỗi tốt đỉa. Mặc dù nhiên, chỉ có bố loài động vật có vú làm điều này: dơi quỷ thường (common vampire bat), dơi quỷ cánh trắng (white-winged vampire bat), cùng dơi quỷ chân lông (hairy-legged vampire bat).


Tồn tại bằng thứ mồi vô cùng khác thường, phải cũng là chuyện dễ hiểu khi dơi quỷ chọn cái tên theo một nhân thiết bị ghê rợn, không lúc nào chết trong truyện dân gian châu Âu.


Máu tuy siêu giàu protein, cơ mà lại khôn cùng ít chất xơ carbohydrate, cho nên vì vậy dơi quỷ bắt buộc uống máu khôn xiết nhiều, khôn cùng thường xuyên. Cho nên vì vậy dơi quỷ sẽ tiến hoá để rất có thể có số đông mánh lới góp chúng kiếm được lượng máu phải thiết.


So với số đông loài dơi khác, dơi quỷ thường xuyên (mà rất có thể cả các loài dơi quỷ khác nữa cũng vậy) rất là nhạy cảm với music có tần số thấp.


Khả năng này khiến chúng thuận lợi phát hiện tại ra nhỏ mồi. Ví dụ như dơi quỷ thường hoàn toàn có thể phát hiện nay được một fan nào đó phụ thuộc vào âm thanh phạt ra từ khá thở của fan đó.


Sau khi phát hiện nay được nhỏ mồi, dơi hay tiếp cận bằng cách bay từ mặt khu đất lên với tốc độ rất lanh lẹ. Một con dơi hoàn toàn có thể đạt gia tốc hơn 1 mét một giây.


Một khi đã bám được vào nạn nhân, dơi quỷ đã 'thi triển' ngay kỹ năng hút tiết của mình. Bọn chúng dùng những tế bào cảm nhiệt ngơi nghỉ mũi để tìm ra địa điểm tĩnh mạch. Sau đó, dơi sẽ 'dọn cỗ' ở phần đó bằng cách vén gọn lông, tóc giỏi lông cánh của bé mồi ra, rồi dùng lưỡi vệ sinh sạch chỗ da đã xuất hiện thêm trước khi bập răng sắc và nhọn vào đúng mạch máu.


Một hỗn hợp gồm các chất protein có trong nước dãi, trong những số đó có chất hotline là draculin, sẽ khiến tĩnh mạch con mồi mở và máu ko đông lại.


Con dơi thường bám chắc vào khu vực nó đã lau chùi tới khoảng một giờ đồng hồ. Trong thời hạn này, nó có thể tăng trọng lượng lên hơn gấp đôi nhờ gồm dạ dày co giãn cực tốt, góp nó hút được không ít máu.


Khối 'hành lý' đẩy đà thu được sau khoản thời gian đánh chén no nê khiến cho dơi quỷ ko mấy dễ dãi bay lên. Mặc dù thế chi trước của dơi quỷ bao gồm độ nhảy rất tốt, khiến cho nó rất có thể tung bản thân lên theo chiều thẳng đứng, với vận tốc trên 2 mét / giây. Nhờ vậy, dơi có thể rời đi một phương pháp nhanh chóng.

Xem thêm:


Tuy được đồn đãi và gắn kèm với sự đáng sợ ghê gớm, dơi quỷ chưa phải lúc làm sao cũng tìm kiếm được mồi. Nhờ việc bắt được hồ hết chú dơi về tổ trước khi trời sáng, Wilkinson ước tính là gồm tới gần một phần mười số dơi trưởng thành và cứng cáp và một trong những phần ba số dơi non đề xuất trở về với cái bụng đói. "Nhìn đã thấy rất rõ là liệu chúng đã đánh chén được gì tuyệt chưa," ông nói.


Đây không hẳn là chuyện thường. Bởi nếu như không được ăn trong cha đêm liên tiếp thì dơi sẽ sụt mất một phần tư trọng lượng cơ thể. Chúng cũng trở nên chết.


Và điều vi diệu xảy ra! Dơi quỷ đã tạo thành chương trình chia sẻ máu cùng với nhau nhằm mục đích giảm thiểu nguy cơ chết đói. Từng đêm, những cá thể đã hút ngày tiết no nê đang ói ra đông đảo 'gói' máu vẫn đông viên lại mang đến những bé đói bụng vào đàn.


"Rất giống như với bài toán mèo liếm đĩa sữa, chỉ tất cả điều chúng liếm miệng những nhỏ dơi khác," Wilkinson nói.


Hồi cuối thập niên 1970 cho tới đầu thập niên 1980, Wilkinson với một trợ lý đã đạt ra hàng nghìn giờ đồng hồ thời trang trong vùng đồi núi tối làm việc Costa Rica để theo dõi cảnh dơi ói ngày tiết ra cho bé khác.


Trong các trường hợp, ông thấy những nhỏ dơi chị em nhè tiết ra cho con. Mà lại thường thì kẻ mang lại và bạn nhận chả cần có quan hệ tiết mủ cật ruột gì cùng với nhau. Chúng chỉ việc bỏ ra nhiều thời hạn kết thân, chế tạo ra 'tình yêu dấu thương' bằng vấn đề liếm láp lông nhau.


Tôi hỏi Wilkinson là liệu có thể gọi bọn chúng là các bạn của nhau được không. "Bạn bè lại là 1 thuật ngữ khác," ông nói.


Gần đây, Wilkinson đang trở lại khám phá về thói quen share thức nạp năng lượng của dơi quỷ cùng tìm cách xác định xem giữa những bối cảnh nào bọn chúng sẽ share với nhau. Ông và một đồng nghiệp ghi nhận được là có gần 1.000 lượt phân chia máu vào một bầy dơi.


Không có dấu hiệu nào cho biết thêm một nhỏ dơi bị buộc phải nhè tiết ra cho con khác. "Mọi sự ra mắt theo chiều ngược lại," Wilkinson nói. "Chúng thân thiện hiến tặng."


Ói ra đồ vẫn ăn, cơ mà trong trường hòa hợp này là máu, thì không phải là điều hay ho gì, tuy thế nó cho biết tinh thần cộng đồng, cùng nó không giống xa đối với những lời đồn thổi ác ý, độc địa về loại dơi.


Loài dơi quỷ thường thì thường hút máu các loài động vật có vú: hầu hết các loài vật nuôi như bò, ngựa, với cả mọi loài hoang dại như chuột lang nước, lợn lòi pecary giỏi heo vòi.


Đôi khi bọn chúng cũng hút huyết người. Khi Wilkinson có chuyến đi thực địa tại Costa Rica hồi thập niên 1970, một trong các sinh viên vào đoàn đã trở nên hút máu. "Một chân cậu ấy thò ra phía bên ngoài màn bảo hộ, và tất cả một chú dơi dò tới, hút máu cậu ta," ông nói.


Tôi hỏi Wilkinson là ông đã có lần bị hút máu khi nào chưa sau chừng kia năm theo dõi loài sinh đồ vật kỳ kỳ lạ này.


"Thỉnh thoảng cũng bị," ông nói. "Khi ta bắt chúng thì chúng khá nhanh nhẹn. Chúng bay lòng vòng và nếu không cẩn thận là ta rất dễ dàng bị chúng xơi."